Nội dung bài thiền về thời Lemuria của mình trong lớp thiền nâng cao – đi về các nền văn minh cổ
Một thủa Trái Đất còn non
rực rỡ với văn minh Lemuria đủ sắc màu lục lam chàm tím
Anh là một chàng trai màu trắng được sinh ra
nhưng lại được nuôi bởi những con người màu xanh lá
Xung quanh anh toàn là màu xanh êi…
xanh xanh xanh đến độ anh chán ngán.
Một ngày nọ,
anh quyết định ra đi,
bỏ lại những cô nàng xanh lá mê mẩn anh nhưng anh chưa bao giờ tha thiết.
Vì làm sao, con tim anh chẳng biết.
Anh chỉ mải miết tìm gì đó chẳng hay
Một ngày nọ,
anh đến một ngôi làng vàng tươi
Ở nơi đây, anh yêu một cô vàng minh triết.
Hai người bên nhau đắm say tha thiết.
Cho đến một ngày sắc vàng nơi cô gái tàn phai và cô bắt đầu chuyển qua màu xanh lá.
Ối trời ơi thế thì anh ngán quá!
Thế là thôi anh phải bỏ đi ngay!
Một ngày nọ,
anh đi đến một ngôi làng màu chàm.
Anh gặp ngay 1 cô nàng sùng đạo
Nàng phủ lên một vẻ đẹp huyền ảo, ánh mắt tinh khôi, đôi môi hấp hé những lấp lánh điệu cười.
Nàng bừng sáng ngước nhìn trời một lòng vì Thượng Đế.
Anh quyết tâm chinh phục nàng và đã thành công
Để giờ đây, với nàng, anh chính là Thượng Đế.
Nàng sùng anh đến độ si mê.
Và cứ thế, màu chàm của nàng biến thành màu xanh lá.
Ối giời ơi, thế thì ngán quá!
Anh chán ghét và rời bỏ nàng trong một tối không trăng.
Lạc lối trong bóng đêm, anh mò tới ngôi làng màu đen
u mê, mò mẫn, hoang mang,…
vùng vẫy trong hốt hoảng, anh chẳng còn nhớ gì về quá khứ.
Một ngày nọ,
tìm được đường ra,
anh trở về với ngôi làng có cô gái màu vàng hóa thành xanh lá (mà năm xưa anh rời bỏ).
Cô gái lúc này lại trở về màu vàng nguyên bản.
Anh lại đem lòng yêu cô.
Nhưng cô không còn là màu vàng ngu ngốc năm xưa.
Giờ cô là vàng kim sáng suốt.
Cô chối từ thẳng thắn tình cảm của anh chàng xanh lá.
Anh xanh lá đau khổ và héo rũ như một tàu lá cuối mùa thu.
Anh chết trên bậc thềm nhà và tan nát trái tim yêu.
Xác thân anh hóa tro tàn,
trắng muốt như màu trắng thủa lúc đầu sinh ra.
Sài Gòn, 12.3.2019
(Hình chụp bằng máy Lumix hồi đi trekking Bidoup)
