[Bài thiền buổi 5, lớp Basic Timeline của bạn Windy, mình ghi chép và viết lại]
Tôi luôn thích mở đầu câu chuyện với phần mô tả khung cảnh thiên nhiên. Nhưng ở câu chuyện này, khi đặt mình ở góc nhìn của nhân vật lúc bắt đầu vào cảnh, hầu như tôi không quan sát hay cảm nhận được khung cảnh thiên nhiên khi ấy như thế nào. Vậy nên thôi, chúng ta hãy bỏ cảnh sắc thiên nhiên của miền đất Châu Âu cổ xưa và ập vào luôn khủng cảnh chính, nơi mà Lily – nhân vật chính của chúng ta đang ngồi chờ bước lên lãnh nhận ngôi vị nữ lãnh chúa. Lily mặc một bộ trang phục lộng lẫy và kiều diễm như nó vốn phải thế để phù hợp với buổi lễ đăng quang trang trọng này. Cô nhìn quanh và hầu như chẳng thấy ai, bất chấp thực tế có rất nhiều người đến dự buổi lễ hôm nay. Người cận vệ nhẹ nhàng đỡ cô đứng dậy và tiến lên phía trước. Lily uyển chuyển bước đi, tay gạt nhẹ tà váy, và cũng hầu như chẳng chú ý gì tới người cận vệ đang bên cạnh mình.
Cảm xúc của nàng không mấy rõ ràng. Có lẽ là nàng cũng vui, dù sao thì nàng cũng đang tiếp nhận quyền lực tối cao của vùng đất này. Đầu đội vương miện lấp lánh có bông hoa nhỏ xinh chạm khắc tinh xảo, tay cầm cây trượng đính hồng ngọc lấp lánh, nàng khẽ nhoẻn miệng cười, rồi đưa mắt nhìn khắp lượt xung quanh những con người đang reo hò mừng rỡ chúc tụng, vẫn hầu như không cảm thấy có bất kì một sự thân quen hay cảm xúc gắn kết nào. Bỗng một thoáng, nàng thấy lòng mình trống vắng, rồi lại có gì đó đè nặng lên con tim của nàng, 1 cảm giác tội lỗi ngập tràn.
“Nếu như, nếu như và nếu như…”
Trong phút chốc nàng lặng người đi, Lily chợt thấy xẹt qua trong tâm trí hình ảnh người anh trai ruột thủa thiếu thời. Buổi sáng định mệnh ấy, anh trai chở nàng trên con ngựa tên Buck quen thuộc, nàng vẫn lém lỉnh nghịch ngợm như mọi khi, bất chấp người anh dặn dò rằng cần ngoan ngoãn một chút khi đi ngựa. Nàng ngó ngoáy thử chọc chọc vào người anh trai, xem xem ông anh đang căng thẳng điều khiển ngựa của mình có phá lên cười không, chẳng ngờ anh nàng giật mình, còn con ngựa cũng hốt hoảng rú lên và hất văng hai anh em bay ra. Nàng may mắn rơi trúng đám cỏ khô gần ấy nên hầu như không bị thương tích nặng nề, còn người anh trai bị thương trầm trọng và sau đó không thể qua khỏi.
Năm tháng qua đi, người ta dần quên câu chuyện đau thương ấy, nhưng nàng thì không thể, vốn cho rằng mình là thủ phạm gây ra cái chết của anh trai, cánh cửa trái tim nàng vì đau khổ, dằn vặt quá nên đã đóng sập lại. Bên ngoài nàng vẫn tươi cười vui vẻ, nhưng bên trong, trái tim nàng đã tắt lịm ánh sáng của niềm vui từ lâu. Nếu như nàng không nghịch ngợm ngu ngốc như vậy, anh trai nàng đã chẳng ra đi… Nếu như ngày ấy anh trai nàng không chết, thì bây giờ người đăng quang là anh ấy…
Người cận vệ tên Mason nhẹ nhàng chạm vào vai nàng và hỏi xem nàng có ổn không, bởi anh thấy nàng bần thần một hồi lâu như trôi trong một khoảng không vô định. Nàng khẽ đáp rằng mình ổn rồi lặng lẽ rút vào trong 1 mình. Mason đứng nhìn theo bóng nàng cho đến khi khuất hẳn.
Mason là người bạn thân thiết của gia đình, thủa xưa, chàng là bạn thân của anh trai nàng, cùng với một người nữa tên Liam. 3 người họ là bạn rất thân. Liam là con trai của lãnh chúa vùng đất bên cạnh, vốn thường lui tới đây chơi, 3 người đàn ông này đều rất yêu quí và tôn trọng nàng. Cả Mason và Liam đều nhận thấy từ sau cái chết của anh trai, nàng trở thành 1 con người khác, dù vẫn nói cười, nhưng từ tim nàng như luôn toả ra những luồng băng giá, nàng không còn thoải mái và ngập tràn nhiệt huyết như khi xưa.
Mọi chuyện cũng không có gì phức tạp, ở vai trò lãnh chúa mới, Lily làm tốt những việc cần làm, vì về cơ bản, nàng chẳng có suy nghĩ hay mối bận tâm nào khác ngoài công việc của mình. Một ngày nọ, như thường lệ, nàng cùng tuỳ tùng cưỡi ngựa đi vi hành xem dân chúng làm ăn ra sao, cuộc sống của họ có ổn hay không. Mason cưỡi ngựa đi kề cận bên nàng, anh kể những câu chuyện về tập tục của dân miền Bắc, cách hành xử của người miền Nam, về cuốn sách anh mới đọc được, về chuyện hôm nọ 1 con ngựa trong lâu đài bỗng dưng ăn nhiều hơn mọi khi và rồi người ta phát hiện ra nó đã có bầu… Những câu chuyện vu vơ nhưng khiến nàng cảm thấy thích thú, họ trò chuyện ăn ý với nhau từ khi nào thế nhỉ? Nàng thoáng nghĩ, phải chăng là từ trước khi anh trai nàng mất, nàng đã thân với Mason rồi? Hay là từ sau khi anh nàng mất nhỉ? Ôi nàng chẳng thể nhớ được nữa, nhưng đột nhiên trong khoảnh khắc này, nàng như bắt đầu nhận ra từ tồn tại của Mason, chàng vẫn luôn ở đây, bên nàng mọi lúc. Bây giờ, họ lại đang cùng nhau đi dạo dưới những hàng cây lá đỏ vàng đậm hương sắc mùa thu. Ô kìa, nàng đang cảm nhận lại được cảnh sắc, mọi thứ đã trở nên sống động và có màu, chẳng còn u ám lờ mờ trong suốt bao năm. Tim nàng có chút gì đó ấm áp, như 1 tia nắng nhẹ đầu xuân chiếu xuyên qua lớp băng sau suốt mùa đông dài.
Nhưng khoảnh khắc ấy nhanh chóng vụt qua, sự nặng nề, u ám lại bao trùm lên tim nàng, cổ họng nàng lại nghẹn đắng khi nhớ đến người anh trai. Nàng không thể tha thứ cho bản thân mình, nàng có tội và nàng không xứng đáng để có được hạnh phúc – nàng tự kết án bản thân mình như thế.
Đêm hôm ấy, cả đoàn nghỉ lại ở trong 1 căn nhà giữa rừng. Căn nhà nhỏ nhưng sạch sẽ, gọn gàng, người ta đã chuẩn bị sẵn để đón tiếp lãnh chúa. Nửa đêm, 1 toán người ập vào tấn công nàng, Mason ngay lập tức bật dậy ứng cứu nàng kịp thời, lấy thân mình che chở cho nàng và bị thương trầm trọng. Lily ôm Mason trong tay với sự đau đớn đến choáng váng, nàng chưa kịp hiểu điều gì đang xảy ra, cổ họng nàng lại nghẹn ngào, nàng không biết nói gì, không biết phải làm như thế nào… Mason trút hơi thở cuối cùng trong tay nàng, cũng y như cách tia nắng hi vọng ấm áp cuối cùng trong tim nàng chính thức vụt tắt vĩnh viễn.
Nàng bùng lên cơn hận thù, quyết định thiêu rụi ngôi nhà và cả khu rừng để quyết tâm tận diệt những kẻ nào đang lẩn trốn trong ấy. Nàng không thể tha thứ cho những kẻ độc ác đã hại chết Mason một cách vô cớ như vậy.
Suốt những ngày tháng sau đó, nàng nhận ra sự tiếc nuối của mình cứ như 1 con trăn lớn dần lên, mỗi ngày một mạnh mẽ và có xu hướng nuốt chửng nàng. Giá như nàng nhận ra tình cảm của mình sớm hơn, giá như nàng có thể nói cho Mason biết tình cảm từ trái tim mình…
Nàng chấp nhận lấy Liam – giờ đã là lãnh chúa của vùng đất kế bên. Nàng đồng ý vì lý do chính trị, điều này sẽ làm cho cả 2 vùng đất được mạnh hơn. Tuy nhiên, nàng chẳng mảy may có tình cảm rung động. Nàng vẫn giữ quyền lực hiện có với vùng đất của mình và nhất quyết không san sẻ quyền lực ấy. Hình ảnh người chồng cũng nhạt nhoà bởi nàng chưa bao giờ thực sự nhìn ngó tới anh ta.
Một buổi trưa, trong phòng riêng, nàng đang nhâm nhi ly rượu của mình thì phát hiện có sự bất thường. Có ai đó đã đầu độc nàng, cổ họng nàng nóng ra, chân tay nàng lạnh buốt, nàng nhanh chóng suy nghĩ và nhận ra chỉ chồng nàng là người duy nhất có cơ hội làm chuyện này. Ánh mắt toé lửa, nàng quay qua nhìn người chồng đang ngồi ngay gần đó, chỉ thẳng vào mặt anh ta và nghẹo ngào ko nói nên lời. Nàng rút khẩu súng giấu riêng ở 1 chỗ mà người chồng không biết, nhắm thẳng vào đầu anh ta và bóp cò.
Nàng uất ức, giận giữ và đau đớn vô cùng vì tại sao người chồng kia lại nỡ ra tay với nàng như thế? Chỉ vì quyền lực ư? Đồ tham lam khốn nạn! Nàng chết trong tâm trạng phẫn uất với 1000 câu hỏi vì sao đầy khó hiểu mãi chưa thể giải đáp…
Healer hướng dẫn bạn học viên về healing room kiểm tra mối quan hệ và cảm xúc với các nhân vật chính. Trong quá trình này, bạn học viên nhận ra rằng Liam là một nhân vật quan trọng mà đời đó Lily (nhân vật tiền kiếp của học viên) không hề nhận ra vai trò và giá trị của anh ta. Anh này vốn dĩ cũng yêu Lily từ thủa bé, nhưng Lily lại chỉ thân thiết và gần gũi với Mason, mắt của Lily chưa bao giờ nhìn ngó đến Liam cả dù anh ta có cố gắng đến thế nào đi chăng nữa. Liam vô cùng đố kị và cảm thấy bị xúc phạm, vì Mason chỉ là một người cận vệ, gia thế cũng chẳng sánh được với Liam, thế mà chàng kia có được sự để tâm của nàng, trò chuyện hợp với nàng còn Liam thì không. Vụ đánh úp ở ngôi nhà giữa rừng cũng là do Liam chủ mưu vì quá đố kị và ghen tức. Cuối cùng, hắn hạ độc nàng cũng vì uất hận rằng tại sao lấy được nàng về làm vợ rồi, hắn cũng chẳng có được trái tim và tình yêu của nàng. Nguyên nhân hầu như không phải vì quyền lực như nàng tưởng.
Khi hỏi về bài học cuộc đời, học viên nhân được rằng bạn cần biết cách quan sát các trạng thái cảm xúc của bản thân, hiểu được cảm xúc của mình. Healer nhận thêm rằng điều ấy cũng gắn với việc yêu thương, thấu hiểu và kết nối bản thân.
Đối với việc hận thù, bạn học viên sau đó cũng nhận được rằng cần dành năng lượng cho những người mình yêu quý, thay vì hướng nó về những người mình thù ghét, không giúp được gì cho sự phát triển của bản thân mà chỉ làm mình thêm mệt mỏi.
Bình luận của mình với vai trò healer: Ở cuộc đời tiền kiếp vừa xem, nhân vật bị dính mắc tư tưởng thủ phạm quá nặng, cho đến khi thiền chữa lành, bạn mới hiểu ra tình huống người anh trai ngã ngựa là do chú ngựa vô tình dẫm phải gai rồi lên cơn đúng lúc nữ chính trêu chọc anh trai, điều này mới là nguyên nhân chính khiến con ngựa nổi khùng lên. Và kể cả có thế nào chăng nữa, nhân vật cần hiểu được rằng chuyện đã qua rồi thì không nên dính mắc và trói buộc bản thân vào nó, để rồi kìm hãm sự phát triển của chính mình, ngăn mình có được hạnh phúc. Nhân vật chính đóng tim ngay khi anh trai chết để rồi sống trong tình trạng vô cảm, lờ vờ, đơ cảm xúc, không quan sát và cảm nhận được chính mình, cuộc sống xung quanh và tình cảm của những người bên cạnh. Bài học bạn nhận được về quan sát bản thân là chính xác, ở đời này bạn cần bắt đầu kết nối lại với bản thân, ôm ấp và lắng nghe những cảm xúc của mình. Thiền chữa lành sẽ là 1 trong số các công cụ giúp bạn làm được việc này một cách hiệu quả. Bởi rõ ràng, lúc đầu khi chọn đề tài, bạn nói không biết chọn cái gì vì bạn thấy ko có mối quan hệ nào có vấn đề cả, bạn đã bỏ qua những rắc rối, cảm thấy ổn và bình thường rồi, nhưng khi thiền ra, chúng ta mới phát hiện được rằng còn vô số cảm xúc tích tụ ở tầng sâu của tim và cả cổ họng vẫn chưa hề được thấu hiểu và giải toả. Bài thiền là cơ hội để bạn nhận ra và thấu hiểu bản thân mình sâu sắc hơn.
