Cách đây hơn 2 năm có lẻ, mình đi học lớp Thiền Timeline, mức độ cơ bản. Mình nhớ mãi buổi thiền về đa dòng không thể tha thứ, chúng mình chọn đi về một đời làm người bất kì mà trong mình chất chứa cảm xúc không thể tha thứ cho kẻ khác.
Trước khi mình đăng ký học thiền, đã có vài người bạn cảnh báo: “Đừng học, sợ lắm, có bà đi học xong thiền ra cảnh chồng ở đời hiện tại trong tiền kiếp đã hãm hiếp bả, sau đó về bà ý ko đối diện nổi với chồng, kinh khủng lắm, tại sao lại thiền ra những thứ đó làm gì?” Lúc ấy mình chưa đi học, nghe vậy thì mình cũng bất ngờ, vì mình nghĩ rằng nếu nó là 1 trải nghiệm tiền kiếp, cần thấu hiểu và chấp nhận thì tại sao lại sợ nó đến thế? Và tại sao lại ôm diễn biến của 1 cuộc đời đã kết thúc, ốp lên cuộc đời hiện tại và dính mắc hai thứ với nhau? Thay vì hiểu ra bài học ở tiền kiếp và soi chiếu vào đời hiện tại? Nghĩ vậy nên mình vẫn hăm hở đăng ký học chứ ko bị sự đe doạ kia làm cho chùn bước.
Kể thế để thấy là mình từng hùng hổ như thế nào, vật mà tới khi nghe trước nội dung của buổi học về sự “không thể tha thứ”, mình lại sợ hãi vô cùng và có xu hướng muốn né tránh. Cơ bản vì trước đó mình có cảm giác đã mơ thấy tiền kiếp liên quan đến buổi học này, trong cơn ác mộng ấy, mình lờ mờ thấy cảnh 1 cô gái bị hiếp dâm tập thể bởi 1 đám người man rợ. Khi bắt đầu vào buổi thiền, mình chợt thấy đời đó hiện lên, cố gắng đẩy nó đi để được xem 1 đời khác nhẹ nhàng hơn, nhưng kết quả vẫn xoè ra đời bị hiếp dâm đến chết mà mình ko hề mong muốn. Cuối cùng mình cũng xem lê xem lết được đến hết đời, cảnh bị hiếp và bị giết nặng quá, mình không nhìn được mà chỉ nhận thông tin, nhưng dù là ko nhìn, mình vẫn cảm nhận được sự căm phẫn tột độ và cảm xúc đầy đau đớn, bất mãn của nhân vật. Người mình khi ấy ở đời hiện tại cũng giận sôi lên, máu nóng bừng bừng muốn nổ tung đầu, một cảm giác vừa bất lực, vừa ê chề tủi nhục, uất hận nghẹn ngào. Khi ấy trong đầu mình chỉ có 1 suy nghĩ duy nhất: “Làm sao tôi có thể tha thứ nổi cho những kẻ đã làm vậy với tôi? Tôi ko thể tha thứ, ko thể tha thứ và cũng không có nhu cầu chữa lành để tha thứ cho những kẻ như vậy.”
Con người vàng kim của mình đi vào healing room với suy nghĩ như thế đấy, chẳng có 1 chút bao dung, minh triết tỏ tường nào nữa, bất chấp trước đó mình học bao nhiêu lý thuyết về buông bỏ, chấp nhận…
Chỉ đến khi gọi đám ma lên, thấy con ma nữ của mình đứng ảm đạm buồn thương 1 góc, góc còn lại là đám thủ phạm gây chuyện tàn ác – lũ này cũng thành ma đứng 1 chùm ngơ ngác, mình mới bắt đầu cảm giác có gì đó đang xoay chuyển trong tim. Lúc ấy, bỗng dưng có gì đó như bật tung và trào lên trong mình, mình thấy vừa thương cảm, vừa nể phục tất cả chúng – những linh hồn đã chọn cho mình trải nghiệm khốc liệt biết bao để thấm thía sâu sắc hơn cuộc đời này. Khoảnh khắc ấy, đột nhiên mình không còn nhìn thấy những con ma thủ phạm và con ma nạn nhân nữa, mình chỉ thấy những linh hồn vất vưởng tội nghiệp đang mắc kẹt lãng đãng ở đây vì đã lỡ sa vào trải nghiệm 1 màn game rất khó. Ngay khi mình hiểu được chuyện ấy, trong mình trở nên xúc động nghẹn ngào, và bất ngờ hơn cả là đám ma (tức là con ma nữ của mình và những con ma tên cướp kia) ôm nhau khóc nức nở. Đó là lần đầu tiên mình được chạm rất rõ ràng đến cái mà người ta vẫn hay truyền tụng bấy lâu: “tình yêu vô điều kiện” – sau khi trải qua vô số các “điều kiện” khắc nghiệt của cuộc đời. Mình cảm nhận điều ấy hiện lên rất rõ giữa các nhân vật đứng trong healing room. Cảm xúc của mình lúc ấy dâng lên rất lạ lùng, có gì đó thiêng liêng nhưng cũng nhẹ nhàng, trọn vẹn. Hôm đó có lẽ cũng là khoảnh khắc hiếm hoi trong đời, mình có cảm giác hơi hơi… “chứng ngộ” (chả biết dùng từ này có phải ko), sau đó thì dĩ nhiên mọi thứ trôi qua rất nhanh, nhưng cảm giác ấy thì mình vẫn nhớ mãi.
Đám ma dắt díu nhau tan đi với sự thanh thản vì hiểu ra rốt cuộc thì mỗi người trong chúng đã hoàn thành xong 1 vai diễn trong đời, với ít nhiều các bài học lớn nhỏ khác nhau, mà quy chung lại vẫn là mòng mòng học quanh quanh về tình yêu, sự chấp nhận, tha thứ…
Giờ đây, sau hơn 2 năm thiền, ngẫm về bài thiền từ thủa mới lẫm chẫm đi học, mình vẫn cảm thấy xúc động và trân quý vô cùng. Lại một năm nữa sắp trôi qua, 1 năm khép lại nhưng các bài học vẫn tiếp tục xoè ra, các bài học lớn về yêu thương bản thân, chấp nhận chính mình, chấp nhận nhìn cuộc đời như nó vốn là – mỗi ngày mình lại học thêm được 1 ít, để thấy rằng còn nhiều thứ bất ngờ lắm cứ yên chí mà học thêm đi. Chuẩn bị chào đón 2021 – nối dài con đường bất tận để khám phá chính mình và cuộc đời này!
(Hình hiển thị cùng bài viết là hình chụp chú mèo ở đồi thông Phương Bối, hồi đi cắm trại cách đây mấy năm, bằng máy film Yashica-D)
