Sáng nay trong tiết trời mùa xuân đặc trưng của Bắc Bộ với mưa phùn bay bay, tôi thong thả đi ra lấy mẫu xét nghiệm vì chồng tôi hôm qua sốt, test nhanh dương tính virus Sar-CoV 2, hay gọi nôm na là virus Vũ Hán.
Đến nơi, tôi mới bảo cô nhân viên y tế là: “Cô ơi, cháu bị viêm mũi dị ứng, cô chọc mũi là cháu hắt hơi bay cả cái trạm y tế luôn.”
Cô nhìn tôi mỉa mai và lắc đầu nói với giọng kiên quyết: “Không. Phải lấy mũi!” (kiểu như cô nghĩ mẹ trò lừa đảo này tao lạ gì, 10 đứa thì 9 đứa nói câu như mày).
Tôi cố gắng thuyết phục thêm: “Cháu đi spa nặn mụn mà còn hắt xì hơi, cứ đụng đến mặt là cháu dễ kích ứng rồi…”
Cô vẫn mặc xác tôi, bắt tôi kéo khẩu trang xuống và chọc vô mũi.
Ôi tôi chưa lần nào bị chọc mũi cả, dù viêm mũi viêm xoang lâu năm nhưng cũng không đi khám kiểu này bao giờ. Bạn bè tôi bảo nó đau và thốn lắm, đâm ra tôi cũng hơi sợ. Nào ngờ hóa ra phía tôi thì lại cảm giác thấy nó buồn buồn, phê phê ê… ê…
Trong cơn sung sướng tôi không kịp kìm nén, tôi ra cmnl một đống dịch nhầy bằng một tràng ắt ì ơi liên tiếp bật bung hai chiếc khẩu trang, phát tán hàng mớ virus (nếu có) ra khắp vỉa hè. Bà nhân viên y tế hốt hoảng mém bật ngửa, đoạn vội vàng nhìn quanh check coi cái trạm y tế còn ở đó ko hay đã bay mất mẹ nó rồi ![]()
Lúc này, bố tôi đứng đó cười bảo: “Nó chuyển nhà mới hay sang phòng khác phòng cũ còn dị ứng hắt xì hơi 3 ngày mới hết!”
Còn tôi thì thủng thẳng vừa hắt xì vừa an ủi cô nhân viên y tế: “Cháu đã bảo cô rồi
“
Bắc Giang, ngày 11/2/2022