Nhật ký lớp đặt tay, ngày 22.3.2021
Hôm chủ nhật, cả lớp đặt tay vào xương, cùng nhau đi chậm lại để hiểu cơ chế tiếp xúc và check in lớp màng xương thì phát hiện ra nhiều sự thật đau thương. Đến hôm nay, lớp sáng thứ 4 tình hình cũng tương tự.
Bạn 1: Bạn này cố gắng vào được bằng mọi cách, xài đầu chỉ đạo, đập cửa đòi đc vào, phang năng lượng kim quyết tâm hừng hực, trong khi màng xương cần bạn thả lỏng, thoải mái, tin tưởng. Bạn ko tin tưởng xương, xương ko tin tưởng bạn, nên màng xương ko cho bạn vào. Healer hướng dẫn bạn thả lỏng, bình an, dùng tay, ngưng dùng đầu chèn ép, để tay tự cảm nhận, bạn bắt đầu vào được. Nhưng ngay lập tức bạn lại hùng hục trong màng xương rồi hoang mang lạc lối trong màng xương của chính mình, lòng vòng ko đi được tiếp. Một lúc sau, bạn sờ thấy ở đây có một đống gương, mỗi gương là một hình ảnh khác nhau hiện lên, bạn càng rối loạn hoang mang ko biết đâu là mình. Healer nhắc bạn, gương là gương, dù mình thấy mình trong gương nhưng gương cũng có phải là mình đâu, mình nhìn thấy mình trong gương, tưởng là mình đang quan sát bản thân, nhưng mình chỉ thấy cái ảo ảnh của bản thân thôi, tưởng là soi chiếu bản thân chứ thực ra vẫn ảo
Cơ thể đây, chân tay đây, bạn tự sờ vào chính mình luôn đi chứ lại còn nhìn vào gương chi nữa.
Bạn 2: Tiếp xúc với màn xương bằng đôi tay mộc. Tay mọc rễ đi lòng vòng, mà toàn là phun năng lượng, chứ thực ra tay bạn cũng chưa thực sự đi, sờ, chạm… May quá lan man 1 hồi bạn tự nhận ra vấn đề và tập trung lại, xuyên ngón tay mộc dạng rễ cọc để được check in và đi vào. Bạn này cũng lại gặp một cái gương ở màn xưng, bạn nhận đc là phải soi lại mình. Healer bảo bạn có lẽ chúng ta nên sờ lại trực tiếp vào mình, chứ soi mình mà chỉ nhìn mình trong gương thế kia thì cũng làm gì có xúc chạm trực tiếp để mà thấu hiểu huhu. Bạn cũng bảo ừ, chị nhận ra là nếu chỉ soi gương thì vẫn là chỉ tiếp xúc bằng mắt nhìn chứ ko tương tác trực tiếp.
Healer kiểm tra thấy còn ra một lô xích xông trải nghiệm đặt tay chữa lành thấy đau xả ghê lắm, nhưng hóa ra chưa hề đặt được vào xương, mà vẫn chỉ là lạc lối trong ảo ảnh do màng xương tạo ra như một màn sương mà thôi ahuhu.
Bạn 3: Bạn này ở lớp sáng nay, màn xương của bạn dày ko biết bao nhiêu lớp, bạn đi vào check in mòn mỏi vẫn chưa chạm được đến xương cứng. Bạn nhận ra cơ chế né tránh, bọc vấn đề nhiều lớp của mình, ko tin tưởng bản thân, ko muốn đối diện với vấn đề của bản thân.
Bạn 4: Lớp sáng nay, tay lười, mệt, ko muốn vào xương, ko muốn tiếp xúc, healer đặt tay cùng để trợ và hướng dẫn, ngón tay của bạn vẫn ko thèm làm, đến khi có đường, nó đi vào theo miễn cưỡng cho xong, nhưng ngón trỏ cũng vẫn ì ra, ko muốn làm gì cả, nó chỉ than mệt lắm… Thế là rốt cuộc cũng ko đi qua được màng xương. Nó chỉ đứng 1 chỗ chờ xả, mà ko thèm quan tâm chạm vào đâu để xả, xả cái gì, nó chỉ cần than mệt để xả ![]()
Tóm lại, chạm vào màng xương, phần lớn mọi người trong lớp đang bật lên các vấn đề về sự trốn tránh, phủ nhận, né tránh, chối bỏ, ko tin tưởng bản thân, tự huyễn hoặc, lừa dối bản thân bằng ảo ảnh…
Ôi…
Hình minh họa: Đôi bạn chữa lành nhìn về phía trước thấy ko gian bao la, nhưng lớp cản là tấm kính trong suốt khó nhận ra, chụp bằng máy Pentax K1000 của mình.

Hi chị Phiêu Linh,
Em là Kiều Khanh. Em không biết chị có tên là Phiêu Linh không nhưng do tên blog đặt vậy, em xin phép gọi tạm.
Tình cờ một người bạn chia sẻ bài viết của chị về Danh xưng và em cảm thấy rất thú vị sau khi đọc xong.
Do em cũng là một người không muốn dán nhãn vào bất kì danh xưng hay “title” nào, bởi điều ấy có thể khiến bản thân mình gắn chặt lấy nó. Tuy nhiên, đôi khi một số nhãn khiến mình cảm thấy thoải mái và vui vẻ với nó thì cứ lôi ra dùng và chẳng có vấn đề gì.
Em khá tò mò với câu chuyện chị chia sẻ về Omi School, lớp đặt tay chữa lành vì đây là kiến thức khá mới mẻ với em. Mặc dù em đã và đang tìm hiểu nhiều kiến thức liên quan đến luân xa, linh hồn, tiền kiếp, cũng thử thôi miên về kiếp trước hoặc tham gia các lớp thiền chữa lành đơn giản khác, em rất mong muốn có thể hiểu hơn về kiến thức đặt tay, cột sống và cách chữa lành của chúng.
Hi vọng chúng mình có cơ hội trao đổi nhiều hơn qua email hoặc Messenger nếu chị có thời gian ạ.
Em cảm ơn chị và mong chị thật khỏe mạnh và bình an.
Kiều Khanh
chào bạn, cảm ơn bạn đã ghé blog và đọc bài viết của mình. Mình ko dùng Facebook cá nhân nên bạn có thể liên lạc qua messenger trên trang fanpage Phiêu Linh này nhé, mình sẽ gửi cho bạn thêm các thông tin mà bạn quan tâm: https://www.facebook.com/phieulinh0307