Khi chưa học, chưa thực hành, tôi tưởng rằng xương là thứ vô tri, nó là bộ phận quan trọng của cơ thể, giúp tạo nên cấu trúc, định hình cơ thể, thêm một vài chức năng khác, vậy thôi. Với tôi, so với tim, gan hay dạ dày, thì xương kém lãng mạn, ko có nhiều ý nghĩa sâu sắc. Ví như yêu đương thì nghĩ đến tim, dũng cảm thì nghĩ đến gan, bao dung thì nghĩ đến dạ dày… Chứ xương thì…chủ yếu nấu nước dùng vs cho chó gặm thôi
À thế mà học về xương rồi mới ú òa chưa… Mình có ấn tượng khác hẳn đấy ạ.
Hôm nay khi đặt tay cho các bạn học viên, mình được trải nghiệm rất nhiều điều thú vị khác nhau (mà vốn nếu chỉ tự đặt cho bản thân có lẽ mình sẽ ko cảm nhận được sự phong phú đó).
Có bạn xương cổ cứng đơ, ko muốn kết nối, ko muốn được chạm vào, xương bung ra những cục tròn tròn nho nhỏ như dỗi hờn xua đuổi, chủ nhân của chúng đặt tay vào chúng cũng không chịu luôn. Giờ mình mới hiểu vì sao ông bà ta có câu “cứng đầu cứng cổ”, ý là cứng xương cổ ở gáy đấy mọi người ạ. Các cháu xương ở đây có 7 đốt, kí hiệu từ C1 đến C7, cháu C7 lồi nhất và có vẻ khác nhất so với 6 cháu còn lại. Trong khi đó, ở 1 bạn khác, xương cổ lại mềm như bún, xương thế thì nâng đỡ cái gì, xương này lại dễ dãi quá, xuyên tay vào thấy mềm như thạch, ôi giời ơi xương ơi là xương…
Tới phần xương lưng đoạn T12 lại càng mắc cười. Người thì gai góc sừng mỏ quá đà, người thì đã gai lắm còn bọc dày quịch thêm mớ cao su, cảm nhận khối cao su thì thấy sợ lạnh cả sống lưng, hóa ra bao nhiêu nỗi sợ bạn này mang bọc hết vào các mấu xương, với hi vọng củng cố sự an toàn… Có lẽ nỗi sợ nhiều quá đến độ trái tim cất giữ cũng ko nổi, nó tràn cả ra đây. Giờ đã hiểu nỗi sợ mà các cụ nói nó “lạnh sống lưng” khiến ta rùng mình là như thế nào…
Có bạn khúc sống lưng xương lại mòn vẹt, phẳng như gạch lát nền…
Có bạn các mấu xương dính đặc toàn bột thạch cao… Có bạn xương gì lại vẹo lệnh hết sang bên phải, cái thì ở bên trái lại xoay ra sau…
Muôn màu muôn vẻ các tình trạng của xương… Bao nỗi niềm chất chứa mà tay đặt vào mới đc xả ra. Cơ thể tưởng chừng thân quen, đặt tay vào mới thấy bấy lâu nay ta xa lạ, nguội lạnh với nhau quá… Từ từ kết nối lại, từ từ cảm nhận lại, từng bước một chúng ta khám phá ngôn ngữ và tâm tình của các thể loại xương… (Vốn hóa ra ko phải chỉ để hầm nước dùng và cho chó gặm huhu).
