Lần mò lò dò mấy năm nay, đổ bao nhiêu xiền cho cồn, rượu, tinh dầu các thể loại, giờ mới tự làm ra đc 1 chai nước hoa từ tinh dầu thiên nhiên đầu tiên tạm gọi là ưng ý, công to lớn có lẽ là nhờ thứ cồn mía thần thánh được chị Bình cho (chị Yến giới thiệu), mùi nước hoa thành phẩm ko bị nồng, gắt khó chịu mà rất dịu dàng, bện hương. Sau khi ủ được 1 thời gian, đêm nay mò ra hửi thử và quan sát nhận ra những điều thú vị sau:
– Hơi bất ngờ vì dung dịch ban đầu có màu vàng, bây giờ chuyển qua thành màu gần như trắng trong suốt, chỉ ánh lên màu vàng óng 1 chút khi có ánh đèn chiếu vào.
– Mùi hương khi ở trong chai và khi cho lên da gần như khác nhau hoàn toàn. Ở trong chai thì có mùi ngọt, tông hoa bánh bèo khá nữ tính, nhưng cho lên da thịt thì nốt đầu lại reo bật lên mùi của những trái yuzu, quất và thoang thoảng hương vỏ quýt. Test trên da của chồng cũng y như vậy.
– Mặc dù đã cho 1 cơ số tinh dầu lavender và phong lữ, cả 1 chút tiêu nữa, nhưng tôi ko hiểu những mùi này đã bay biến đi đâu =))) Toàn bộ nốt giữa bị khuyết. Thành thử ra cái hương này nó chỉ có nốt đầu và nhảy bộp sang nốt cuối và kết thúc mọi thứ bằng hương patchouli, và, trời ơi, có 1 chút phong lữ thoáng nhẹ lắm ở phút cuối này, phải hít kĩ lắm mới thấy. Mọi thứ có vẻ chuyển tông hơi đường đột và lộp chộp. Nhưng tóm lại tông cuối gợi cảm giác kiểu như mình đi lạc vào 1 căn nhà gỗ bỏ hoang trong 1 khu rừng châu Âu sau mưa, có mùi ẩm mốc của rêu gỗ hòa cùng hương của hoa phong lữ được gió đưa từ xa bay tới.
Thế, nói chung là nốt đầu thanh cao, mát mẻ, rơi bộp xuống căn nhà gỗ ẩm mốc rêu phong, bám hương dai dẳng, giống như thiên thần đang bay trên cao gãy cánh rớt đài rơi xuống khu rừng già nhiều cây cổ thụ. Để lấp liếm cho sự thiếu hụt nốt chuyển khúc giữa, mình đặt tên cho em này là “Broken-Winged Angel”. Thành phẩm cuối cùng đây, sau nhiều chai nước hoa thất bại với mùi hương khủng khiếp =)))

P/s: Nhờ một chị trên group tinh dầu mà mình đã biết lý do của việc hương phong lữ và lavender chìm nghỉm, đó là vì mình lỡ tay cho hơi nhiều patchouli (dù lúc pha đã cố gắng ít nhất có thể rồi, nhưng có lẽ cần ít hơn nữa để các hương kia ko bị “át vía”).