Ngày xửa ngày xưa, trong vũ trụ bao la rộng lớn, có các sinh vật kỳ diệu với khả năng vô hạn. Chúng ta tạm gọi họ là những Huyền Thể, những thực thể tồn tại bên ngoài không gian và thời gian. Với trí tuệ siêu việt và sức mạnh không giới hạn, họ đã trải qua vô số kỷ nguyên trong sự sung túc và hạnh phúc tuyệt đối.
Thế nhưng, ngay cả trong sự hoàn hảo đó, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí của một số Huyền Thể. Đó là khao khát được trải nghiệm điều gì đó… khác biệt. Họ tự hỏi: Liệu có thể nào cảm nhận được sự giới hạn, sự bất toàn, thậm chí là đau khổ? Làm thế nào để hiểu được ý nghĩa của niềm vui khi chưa từng biết đến nỗi buồn?

Và thế là, từ sự tò mò vô tận đó, một ý tưởng táo bạo đã nảy sinh – một trò chơi, một vở kịch vĩ đại nhất chưa từng có. Họ sẽ tạo ra một thế giới ảo, nơi các phiên bản thu nhỏ của chính họ sẽ quên đi bản chất vô hạn của mình và sống như những sinh vật hữu hạn.
Đây là câu chuyện về Trò Chơi Con Người – một cuộc phiêu lưu đầy mê hoặc xuyên qua những lớp màn của thực tại, nơi ranh giới giữa người chơi và người tạo ra trò chơi trở nên mờ nhạt, và nơi bí mật về bản chất thực sự của chúng ta đang chờ đợi để được khám phá.
Trong tĩnh lặng của vũ trụ vô tận, hai Huyền Thể đang thì thầm về ý tưởng táo bạo của họ. Họ quyết định tạo ra một thế giới ảo ba chiều, nơi mà những “người chơi” – phiên bản thu nhỏ của chính họ – sẽ sống và trải nghiệm cuộc sống như thể nó là thật.
“Chúng ta sẽ gọi nó là Trái Đất,” một Huyền Thể nói, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích. “Một nơi với bầu trời xanh, đại dương mênh mông, và những khu rừng xanh tươi.”
Huyền Thể còn lại gật đầu đồng ý, nhưng rồi nhíu mày. “Nhưng làm thế nào để chúng ta đảm bảo rằng trò chơi này sẽ công bằng và ý nghĩa?”
Và thế là, họ thiết lập một số quy tắc cho Trò Chơi Con Người:
1 – Ý chí tự do: Mỗi người chơi sẽ có quyền tự do tuyệt đối trong việc lựa chọn cách phản ứng với mọi tình huống. Huyền Thể có thể tạo ra các tình huống, nhưng không bao giờ được can thiệp vào quyết định của người chơi. Điều này đảm bảo rằng mỗi hành động của người chơi đều là của riêng họ.
2 – Vô minh: Người chơi sẽ không biết rằng họ đang trong một trò chơi. Họ phải tin rằng họ có ý thức và bản sắc riêng, không phải là đại diện của một Huyền Thể. Quy tắc này tạo ra trải nghiệm chân thực và sâu sắc cho người chơi.
3 – Ảo giác thực tại: Thế giới ảo phải cảm thấy hoàn toàn thật đối với người chơi. Mọi chi tiết, từ cảm giác của gió trên da đến mùi hương của hoa cỏ, đều phải được tạo ra một cách tinh tế để duy trì ảo giác này.
4 – Kiểm soát trải nghiệm và Bảo vệ tính độc lập:
Quy tắc này đảm bảo rằng mỗi người chơi có một thực tại riêng biệt và không ai trở thành nạn nhân của người khác. Cụ thể:
a) Thực tại riêng biệt: Mỗi Huyền Thể chỉ được tạo ra và kiểm soát trải nghiệm cho người chơi của riêng mình. Điều này có nghĩa là mỗi người chơi có một “vũ trụ” riêng, dù họ có thể tương tác với nhau.
b) Sự đồng thuận trong tương tác: Nếu muốn có sự tương tác giữa các người chơi, cần phải có sự đồng ý trước của các Huyền Thể liên quan. Ví dụ, nếu người chơi A muốn nói chuyện với người chơi B, Huyền Thể của A phải “thương lượng” với Huyền Thể của B về nội dung cuộc trò chuyện trước khi nó xảy ra trong thế giới ảo.
c) Ngăn chặn sự can thiệp trực tiếp: Không Huyền Thể nào được phép trực tiếp tạo ra trải nghiệm trong thực tại của người chơi khác. Điều này ngăn chặn việc một người chơi bị ảnh hưởng bởi những quyết định hoặc hành động mà Huyền Thể của họ không kiểm soát hoặc không đồng ý.
d) Bảo vệ khỏi việc trở thành nạn nhân: Bằng cách yêu cầu sự đồng thuận và giới hạn sự can thiệp, quy tắc này đảm bảo rằng không người chơi nào có thể trở thành “nạn nhân” của những sự kiện hoặc hành động mà Huyền Thể của họ không chấp thuận. Mọi trải nghiệm, dù tích cực hay tiêu cực, đều là một phần của kế hoạch được tạo ra bởi Huyền Thể của chính người chơi đó.
e) Duy trì tính nhất quán: Quy tắc này cũng giúp duy trì tính nhất quán trong trải nghiệm của mỗi người chơi, vì mọi sự kiện đều phải phù hợp với “kịch bản” mà Huyền Thể của họ đã tạo ra.
Với những quy tắc này, các Huyền Thể đã tạo ra một hệ thống phức tạp nhưng công bằng, nơi mỗi người chơi có thể trải nghiệm sự giới hạn một cách an toàn, trong khi vẫn duy trì được sự tự do và độc lập tuyệt đối của họ trong trò chơi.
Hai Huyền Thể bắt đầu tạo ra những người chơi đầu tiên.
“Tôi sẽ gọi người chơi của mình là Adam,” một Huyền Thể tuyên bố, tạo ra một sinh vật hai chân, hai tay, với đôi mắt tò mò nhìn vào thế giới mới.
“Vậy thì tôi sẽ tạo ra Eve,” Huyền Thể kia đáp lại, hình thành một sinh vật tương tự nhưng với những đặc điểm riêng biệt.
Họ đặt Adam và Eve vào một khu vườn tuyệt đẹp, nơi mà mỗi người chơi có thực tại riêng của mình nhưng vẫn có thể tương tác với nhau. Adam và Eve tin rằng mọi thứ xung quanh mình là thật, dù thực ra đó chỉ là ảnh ảo ba chiều siêu siêu sống động và chân thực. Bản thân Adam và Eve cũng chỉ là ảnh ảo trong thế giới đó, nhưng nó chân thực đến nỗi Adam có thể ăn táo, thưởng thức vị và mùi của trái táo thật sống động.
Mục đích của trò chơi là xem người chơi có thể đi xa đến đâu trong cảm giác bị giới hạn, rồi sau đó tìm cách để trở về trạng thái vô hạn ban đầu. Việc tạo ra Adam và Eve đánh dấu sự khởi đầu của Trò chơi Con Người, nơi các sinh vật vô hạn có thể trải nghiệm cảm giác bị giới hạn và không hoàn hảo thông qua người chơi của mình.
Khi trò chơi bắt đầu, các Huyền Thể nhìn xuống tác phẩm của mình với niềm vui sướng và tò mò. Họ tự hỏi: Những sinh vật này sẽ đi xa đến đâu trong hành trình khám phá sự giới hạn? Mục tiêu là các người chơi làm sao càng bị giới hạn càng tốt (vì các Huyền Thể – những sinh vật vô hạn rất thèm khát các trải nghiệm mang tính “bị giới hạn”, “mắc kẹt”, “bế tắc”…) Và quan trọng hơn, liệu nhân vật của họ, sau khi trải nghiệm dính mắc, giới hạn đến khôn cùng, có thể tìm được con đường trở về với bản chất vô hạn của mình?
Và thế là, cuộc phiêu lưu vĩ đại nhất trong lịch sử vũ trụ bắt đầu – một hành trình từ vô hạn đến hữu hạn và ngược lại, một câu đố về bản chất thực sự của thực tại và sự tồn tại.
Các bro đang chơi ở phần nào? Phần “đi thật xa để dính mắc“? Hay đã xong phần đó và tới phần “đi thật xa để trở về” rồi?
(Nếu bạn muốn bắt đầu trở về nhưng chưa hình dung ra làm thế nào, hãy thử tự vấn bản thân với câu hỏi: “Tôi không phải là ai?” )
Phiêu Linh,
28/8/2024