Thiền sư Kim Triệu Khippañño dạy:
“Các hành giả tu Thiền Quán phải GẮNG giữ chánh niệm tỉnh giác thường xuyên.
Khi bị đau hãy SÁNG SUỐT – TRẦM TĨNH ghi nhận trạng thái đau một cách trung thực, đừng sợ hãi, lo âu và chống lại; cứ giao phó thân xác này cho cơn đau, đó là “Bố thí Ba la mật”.
Cứ ngồi YÊN, đừng chìu theo thói quen dễ dãi của bản năng, đó là “Trì giới Ba La Mật”.
Cứ DUY TRÌ đề mục thiền quán không xao lãng, đó là “Tinh tấn Ba La Mật”.
Cứ THẢN NHIÊN chịu đựng cơn đau, đó là “Nhẫn nại Ba La Mật”.
Cứ NHẤT TÂM chuyên niệm, đó là “Ly dục Ba La Mật”.
Cứ SÁNG SUỐT – TỈNH GIÁC, đó là “Trí tuệ Ba La Mật”.
Cứ TRẢ cơn đau về với bản chất đơn thuần của một cảm thọ trong tự tánh Paramattha của nó, đó là “Chơn thật Ba La Mật”.
Cứ DŨNG MÃNH – QUYẾT TÂM, không chần chừ ngần ngại, đó là “Quyết định Ba La Mật”.
Cứ rải tâm mát mẻ VÔ SÂN cho chính cơn đau, đó là “Tâm Từ Ba La Mật”.
Cứ để cơn đau đến tự nhiên, KHÔNG giữ lại, KHÔNG loại trừ, đó là “Tâm Xả Ba La Mật”.
Vậy nhờ cái đau mà Ba La Mật được TRÒN ĐẦY, thì chịu đựng cơn đau còn xứng đáng hơn là đắm chìm trong dục lạc.
Khi quán chiếu thân này, hơi thở vô ra, đó chỉ là phong đại tính “chất gió” làm cho LƯU CHUYỂN sắc pháp mà thôi.
Cảm giác cứng mềm trong sự tiếp xúc giữa chân và tay, giữa bàn tọa và chỗ ngồi v.v… đó chỉ là “địa đại”, tính chất THÔ TRƯƠNG của sắc pháp mà thôi.
Cảm xúc nóng lạnh phát ra trong cơ thể, đó chỉ là “hỏa đại”, tính chất THÀNH THỤC của sắc pháp mà thôi.
Và chúng ta có thể ngồi yên trong tư thế này mà không bị rã rời, chính là do “thủy đại” tính chất LIÊN KẾT các phần tử của sắc pháp mà thôi.
Thân này chỉ là các đại hợp thành, sinh hoạt theo qui luật: sinh, tiến, dị, diệt – vô thường – khổ – vạn pháp do duyên sanh, pháp diệt tùng duyên diệt, TRỐNG RỖNG chẳng thể tìm đâu ra cái ngã.
(Phật tử chép lại từ lời chia sẻ của Ngài Thiền sư)
** Kim Triệu Khippapañño – Có bấy nhiêu đó thôi **