Trở về với Sài Gòn, tôi về lại với những ồn ào, náo nhiệt.
Tối nay, đang ở quận 11 mà tôi cứ tưởng mình ở quận 4. Vì 22h30 phút đêm còn nghe tiếng la hét chửi bới từ ngoài đường vọng lại. Tôi ko để tâm lắm (vì trong cơn mệt tưởng mình vẫn ở quận 4 như hồi xưa và đã quen vs âm thanh này rồi). Bởi vậy tôi ko rõ nội dung là gì, chỉ biết mèo Beo nhà tôi sợ hãi giật mình tìm chỗ trốn.
Khi nhớ ra đang ở quận 11, tôi mới bắt đầu tò mò về việc ai đang chửi nhau?
Tôi ra ban công, nhòm xuống đường thì thấy một đôi trai gái đứng kế chiếc xe máy, đầu còn đội nguyên mũ bảo hiểm. Cô gái gào thét lạc cả giọng đòi chia tay rồi tuôn &#$&#)+-@ xối xả nghe ko rõ.
Anh đàn ông cũng gào lại nhưng tôi não cá vàng nên ko nhớ nói gì. Sau đó ảnh hạ giọng nói: “Nhưng anh còn thương em mà… Nhìn vào mắt anh đi…” Giọng ngọt ngào trầm ấm lắm khiến tôi đứng hóng mà cũng mủi lòng.
Cô kia tiếp tục gào lên (nhưng bắt đầu hạ giọng hơn). Lúc này tôi vội gọi chồng tôi lên lẹ đặng xem phim, nhanh nhanh kẻo hết.
Ai dè lúc chồng tôi lật đật bế bụng tới nơi thì hai người kia đã nói rất nhỏ hầu như ko nghe gì nữa.
Và…
Trước sự bất ngờ của hai khán giả. Nhân vật nam chính phía dưới đường kia bước ra xa rời khỏi cô gái, lặng lẽ quay mặt vào tường… Ô vài giây đầu tiên tôi còn tưởng là ảnh làm trò vậy ra điều úp mặt vô tường nhận lỗi.
Nhưng không.
Là anh đứng…đ.á.i!!!!
Êi chỗ đó bình thường chỉ có bố chồng tôi hay dắt chó ra đó đái thui à nghen.
Nhưng mà thôi, nước sôi lửa bỏng căng thẳng quá mà. Cãi nhau với ng.yêu vãi cả đ’ là có thật.
Sau đó hai người lên xe phóng đi mất tiêu trong sự bàng hoàng xen lẫn cười bể bụng của chúng tôi.
Sài Gòn vẫn dễ thương y như một năm trước ngày tôi rời xa các bác ạ.
Sài Gòn, 20.5.2022